Nhà văn Chu Văn từng bảo rằng nghề làm phở phát tích từ thôn Rao Cù huyện Nam Trực của tỉnh Nam Định; hỏi các ông chủ tiệm phở ở Sài Gòn ở cả Vientian (Lào)… thì y như rằng cứ mười ông có chín ông gốc quê Nam Định!
Bây giờ thì khắp các nơi, Hà Nội, Hải Phòng… đâu đâu cũng nhan nhản những biển hàng “Phở gia truyền Nam Định”. Nhưng Nam Định có thật là quê hương của phở không thì lại là chuyện khác.

Dân nghiện phở ở Nam Định than phiền là phở Hà Nội không ra gì. Còn người Hà Nội lỡ có một lần ăn phở ở bến ôtô hay nhà ga Nam Định thì mang ấn tượng xấu mãi.
Ở Nam Định có hai hàng phở cùng có tên là Đán. Một Đán gầy, một Đán béo. Lần đầu tiên đến cái hàng phở nằm ở bên ngách chợ Rồng, tôi lấy làm ngờ cái danh tiếng của ông Đán gầy này.
Có độc hai cái bàn dành cho khách, vài cái ghế, một cái bếp lò chỉ như những cái bếp lò vẫn sử dụng cho một gia đình, cái xoong đặt trên bếp cũng vậy. Hai ông bà già dáng chừng như cán bộ công nhân về hưu mới mở ra cái việc phục vụ ăn uống này để thêm tiền chi tiêu, lúc rờ cái thớt, lúc mó con dao, trông thấy cũng đủ sốt ruột.
Khách khứa chả có ai, chỉ có tôi và một anh bạn, thế mà từ lúc chúng tôi ngồi yên vị đến lúc có được một bát phở đặt trước mặt cũng phải mất đến mười lăm phút.
Những lần khác đến ăn, dù có năm bảy người khách ông cũng vẫn chỉ làm với tốc độ ấy thôi. Có khách đến mới thái bánh.
Ông gỡ nhẹ tay từng tấm bánh một đặt xếp lên thớt, dao đưa cũng từng nhát một, nhát một, thái vừa đủ cho một bát hoặc đến hai bát là cùng. Xếp phở vào bát xong ông mới cầm đến miếng thịt treo trên móc.
Ông cho nó lên thớt, xoay mãi, ngắm mãi rồi mới hạ từng nhát dao. Thịt thái ra cũng chỉ vừa đủ cho từ một, hai bát. Những lát thịt mỏng, đúng thớ, đều tăm tắp lần lượt được xếp vào trong bát. Rồi rau thơm, rồi nước dùng, rồi đưa tới khách ăn.
Trong lòng bát men sứ trắng như lòng trắng trứng, những sợi phở trắng mềm như lụa, nước trong vắt, nếm thấy ngọt khắp khoang miệng, vài lát thịt nổi vân lên như thớ gỗ nằm hờ hững như một kẻ sĩ thời Đông Chu. Rau thơm thái nhỏ, vài cánh mùi xanh mướt mỏng manh, khách ăn cho thêm một hai lát ớt tươi đỏ thắm vào nữa…
Ăn phở phải ăn với chanh tươi, ớt tươi. Bên trong bát phở là một sự tập hợp hài hòa các màu nguyên, vị nguyên – bất cứ một thứ gì trong đó bị ngả màu là làm hỏng vẻ đẹp, cái ngon của bát phở.
- Nam Trực: Kỷ yếu “bài giảng đa cấp” với lời nhắn nhủ hài hước và ý nghĩa
- Nhớ hoài bánh cuốn làng Kênh Nam Định
- Những bãi biển tuyệt đẹp ít người biết tới ở Việt Nam
- Học sinh lớp 4 tại Nam Định trả lại 50 triệu đồng nhặt được
- 18 tuổi, cô gái Nam Định có lựa chọn ngược với đa phần bạn bè và sở thích du lịch lạ kỳ
- Cô bé 3 tuổi cực đáng yêu qua ống kính của bố
- 3 năm trước, Văn Toàn đã thốt lên 1 câu khiến Quế Ngọc Hải bối rối không thể tỏ tình

-
Liên tiếp 14 trạm biến áp tại Nam Định bị cắt trộm dây trung hoà
-
Nam Định: Người dân đội mưa đi hội chợ Viềng
-
Nhà thờ Giáo xứ Lã Điền – Nam Trực Nam Định
-
Đền Vĩnh Lại – Di tích lịch sử, danh thắng Thành Nam
-
Nam Định với lời giải bài toán “khiếu kiện vượt cấp”
-
Chuyện chưa biết về hành trình truy bắt hung thủ sát hại bạn gái ở chung cư cao cấp
-
Thầy cúng truy sát cả nhà hàng xóm ở Nam Định đã tử vong
-
Cứu hộ cá thể gấu chó tại Nam Định
-
Thông tin mới nhất về vụ Thượng úy Công an tử vong trong xe ô tô
-
Mũ len gắn thiết bị lạ ảnh hưởng đến khả năng nói của trẻ
-
Điểm cầu Lê Hồng Phong-Nam Định rạo rực chờ đón CK Đường lên đỉnh Olympia
-
Cặp đôi tổ chức tiệc cưới tiền tỉ, rước dâu bằng máy bay
-
Đá quý, mâm đồng trong phiên chợ Viềng lúc nửa đêm
-
Hàng nghìn học sinh Nam Định được khám và mổ mắt miễn phí
-
Lê hội ở Nam Định và các tỉnh thành cầu may mắn đầu xuân nhất định phải đi
