“Nhiều lúc tôi bảo khó có con vậy thì anh đi lấy người khác đi, nhưng chồng bảo không, anh chỉ có một vợ chứ không có hai…”, chị Mai Tho nói.
Chúng tôi đến thăm gia đình anh Vũ Văn Châu (sinh năm 1972) và chị Mai Thị Tho (sinh năm 1975) ở xã Giao Tiến, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định vào một buổi chiều cuối năm. Không khó để hỏi thăm nhà anh chị, bởi người dân trong xã ai cũng biết về hành trình “đi tìm con” đầy gian nan của hai vợ chồng vừa hiền lành lại tốt bụng. Một người bà con nói: “Hai vợ chồng nhà đấy kiên trì chữa trị lắm, năm nay có con rồi thì tha hồ mà ăn Tết to…”

Tết này là Tết “đoàn viên” đầu tiên đối với gia đình anh chị.
Nhìn hai vợ chồng ở cái tuổi ngoài tứ tuần hạnh phúc bên đứa con 3 tháng tuổi, ít ai biết được rằng để có được niềm hạnh phúc ấy, hành trình mà anh chị đi không chỉ đo bằng thời gian mà còn đếm bằng những giọt nước mắt trăn trở mỗi đêm của chị và cả những giọt mồ hôi lăn dài suốt gần nửa cuộc đời của anh.
Hành trình 21 năm dài đằng đẵng, bao nỗi lo âu thấp thỏm, từ những tiếng thở dài lặng lẽ đến những giọt nước mắt vỡ òa trong hạnh phúc. Tất cả như một cuốn phim quay thật chậm trở về với ký ức của người con gái ở lứa tuổi đôi mươi. Ở độ tuổi ấy, tạm gác bỏ lại ước mơ, hoài bão, chị Tho cùng chồng xây dựng mái ấm gia đình (năm 1996) với một ước muốn duy nhất đó là có một hạnh phúc trọn vẹn như bao gia đình khác. Vốn là người yêu quý trẻ con, hàng ngày nhìn mấy đứa nhỏ trong xóm vui đùa ríu rít, niềm khát khao làm mẹ trong chị trỗi dậy ngày một lớn. Nhưng rồi… một năm, hai năm, đến ba năm mà tin vui vẫn chưa đến với gia đình chị.

Chị Tho lấy chồng ở độ tuổi đôi mươi.
Nét mặt của người phụ nữ bỗng trầm xuống khi nhắc đến khoảng thời gian đó. Chị cho biết, lúc đó lo lắng lắm, nên bắt đầu tìm chữa thuốc nam, ai mách đâu chữa đấy, chữa từ Thái Bình, Nam Định, Hải Dương, Hà Nam, rồi rong ruổi khắp 7 huyện, thành phố ở Cao Bằng.
“Ai cũng bảo mình kiên trì vậy, kiểu người ta cũng quý mình, thương mình nên là cứ mách địa chỉ, ai mách đâu thì đến chữa đấy. Tất nhiên họ phải biết là địa chỉ tốt, nhiều người chữa họ mới mách mình, nhưng mà thực ra đi gặp thầy lang phải gặp thầy gặp thuốc. Mình không chữa được là do duyên số mình hay là ông trời chưa cho mình chứ mình cũng chẳng trách ai. Chữa không được không trách một thầy nào mà cũng không bao giờ chữa lưng chừng, họ bảo uống như nào là theo từ đầu đến cuối hết”, chị Tho chia sẻ.
Suốt quãng thời gian ấy, năm nào hai vợ chồng chị Tho cũng đi chữa. Anh Châu bảo: “Lắm lúc cứ tự mình động viên mình cố gắng lên chứ không nghĩ một cái gì khác. Bên ngoài thì người ta cũng muốn là mình có nhưng mà kiểu lâu quá, cũng nhiều người nói nọ kia, đi ăn cơm, ăn quán hội nó cứ nói ảnh hưởng đến mình, mình cứ coi như điếc, bỏ ngoài tai hết, thì nó mới đỡ, chứ mình càng để ý đến càng suy nghĩ ra.”
Chị Tho bên cạnh nói thêm: “Nhiều lúc mình cũng bảo là anh đi với người khác được anh cứ đi, nhưng anh bảo không, anh chỉ có một vợ, cứ nhất quyết là không đi”
“Chữa hết tiền lại đi làm có tiền lại tiếp tục chữa, thiếu thì vay mượn về chữa con bằng được, chứ không bao giờ nghĩ bỏ vợ cả, nếu mà nghĩ vậy thì bỏ lâu rồi. Lúc nào cũng nghĩ thôi thì cứ cố gắng, lắm lúc cãi nhau, bực quá thì cứ cười xòa cho xong, mình chỉ nghĩ mình là người chồng mình cứ cười lên cái là vợ tức là cũng thôi”, anh Châu vui vẻ chia sẻ.
Nói chung là lập trường vững vàng, hai vợ chồng cứ bảo là cứ chữa, nếu mà trời không cho thì hai vợ chồng ở với nhau chứ không bao giờ nghĩ bỏ nhau cho dù người ngoài có nghĩ thế nào”, chị Tho nói
Thế đấy, suốt cuộc trò chuyện, họ không ngại ngần trao cho nhau những cái nhìn âu yếm. Thỉnh thoảng, chị Tho đưa tay gạt vội đi những giọt nước mắt, anh Châu thì không giấu nổi niềm hạnh phúc qua từng ánh mắt, cử chỉ. Đó là cách họ thể hiện tình yêu đối với người bạn đồng hành của mình trong suốt cuộc hành trình gian nan, vất vả suốt hai mấy năm trời, và cả một chặng đường dài phía trước.
Nhìn cảnh hai vợ chồng hiền lành, cặm cụi đi làm chỉ để lấy tiền “chữa con”, khiến họ hàng, bà con lối xóm không khỏi chạnh lòng. Thấy anh chị chữa trị lâu, người ta bảo nên nhận người ngoài làm con nuôi để đứng số, nhưng anh Châu nhất định không nhận vì anh sợ nuôi người ngoài nhỡ con không ngoan:
“Lúc nào cũng chỉ nghĩ chữa bằng được, vợ mình bảo nuôi con nuôi nhưng mình không đồng ý, sau đó nhận đứa cháu làm con nuôi”, anh Châu kể.
Lúc nào anh chị cũng chỉ tâm niệm một điều là chạy chữa cho bằng được, hết đông nam, lại chuyển sang tây y. Cứ thế hành trình cứ dài thêm mà ước mơ vẫn còn ở phía trước. Tháng 6/2016 sau khi chạy đôn chạy đáo khắp nơi mà không thành công, anh chị định khăn gói vào Nam tiếp tục chữa trị thì được người quen giới thiệu đến Bệnh viện Nam học và hiếm muộn Hà Nội. Thế là hai vợ chồng gói ghém rồi vay mượn thêm với quyết tâm quay lại Hà Nội chữa. Lần đầu chuyển phôi tươi không thành công. Lần thứ hai thành công, nhưng tia hy vọng lóe lên thì bất chợt lại vụt tắt:
“Cũng xác định mình khó khăn rồi, năm 2009 mình làm nhưng không được, năm 2016 mới được cũng mừng lắm, nhưng mà tự nhiên đến lúc lại không được, lúc ý bác sĩ bảo không cần người nhà, uống thuốc cho ra, lúc ý đau khủng khiếp, mình còn nghĩ ước có thuốc ngủ để đi luôn không cần nữa, đau khủng khiếp luôn, không có ai bên cạnh…” giọng chị Tho lạc đi, nghẹn lại khi nhớ lại ký ức kinh hoàng đó.
Đau “tưởng chết” nhưng chị Tho vẫn không từ bỏ dù có là niềm hy vọng cuối cùng. Chị tiếp tục làm lần 3 tại Bệnh viện Nam học và hiếm muộn Hà Nội: “Mình nghĩ đã được một lần rồi thì lần này cũng hy vọng, sẽ dễ dàng hơn. Mình ở viện từ 1/3/2017 trước đấy đã đến trước 5 ngày để lấy sức khỏe vì say xe, áp lực lắm… ”
Ở viện Nam học đến khi thai nhi được 19 tuần, chị Tho chuyển sang viện Thanh Nhàn và ở đó cho đủ tháng để mổ. Hơn 9 tháng trời sinh hoạt tại bệnh viện một mình, vì chồng còn phải tiếp tục kiếm tiền lo cho tương lai của hai mẹ con. Lúc đó chỉ cần nghĩ đến đứa con trong bụng là anh chị như quên hết mọi mệt mỏi, mà mỗi ngày chỉ biết cố gắng hơn nữa.
Con cất tiếng khóc chào đời vào ngày 8/11/2017, niềm hạnh phúc đã thực sự vỡ òa: “Nói thật lúc nhìn thấy con rồi mới tin là mình thực sự có con, mừng lắm, mọi chuyện nó tan biến hết, đúng là hạnh phúc vỡ òa chả có nghĩ gì hết cả, mất nhiều tiền nhưng không tiếc, mình sẽ làm được, mình sẽ trả được”, chị Tho vui mừng chia sẻ.

Con là cả niềm mơ ước, hy vọng của gia đình.

Anh Châu hạnh phúc bên cô công chúa nhỏ.
Anh chị đặt tên con là Vũ Mai Ước, con mang cả họ bố, họ mẹ và cả một niềm ước mơ, hy vọng của bậc sinh thành. Con đã mang đến hạnh phúc cho vợ chồng anh chị và cho gia đình cả hai bên. Ông ngoại bé Ước vừa ôm cháu trong tay, không giấu nổi những giọt nước mắt, bởi hơn ai hết ông thấu hiểu nỗi lòng của những người làm cha, làm mẹ:
“Hơn hai chục năm rồi tôi cứ suy nghĩ, đến bây giờ là bốn lần mới được cháu đây, mừng thì cũng khóc mà nghĩ thì cũng chảy nước mắt, chỉ âm thầm nghĩ cho con thôi”, ông Mai Văn Công xúc động nói.

Ông Công cùng cháu ngoại.

Con là cả khoảng trời mơ ước suốt thời thanh xuân của chị Tho.
Cành đào khoe sắc thắm báo hiệu mùa xuân sang, còn đối với gia đình chị Tho thì con đã là mùa xuân, là cả khoảng trời mơ ước suốt thời thanh xuân của chị. Những nhọc nhằn, vất vả đã lùi lại phía sau, mùa xuân của cuộc đời anh chị giờ đây mới thực sự bắt đầu…
Theo Thanh Loan (Khám Phá)
- Bánh Trung thu truyền thống hút khách
- Mời em về với quê anh Nam Định Thiên Trường
- Hoa hậu Kỳ Duyên đánh mất những gì sau scandal hút thuốc?
- Biển Thịnh Long chính thức khai mạc du lịch biển 2016
- Nam Trực: Nguyệt quế song thân giá hàng chục cây vàng
- Khách bơi khỏa thân cứu tàu mắc cạn ở Sydney
- Những tăng ni “cởi áo cà sa khoác chiến bào ra trận”
-
Giang hồ Thành Nam và những bí mật lần đầu công bố
-
Tin bão số 3 mới nhất: Tâm bão trên biển Nam Định, Quảng Ninh
-
Nam Định: Mất mạng vì giải quyết mâu thuẫn giá trông giữ xe
-
Vụ móng trụ đường dây 220kV làm bằng bê tông trộn đất: Sẽ đập bỏ toàn bộ
-
Nhớ mẹ, bé trai đạp xe hơn 100km từ Nam Định lên Hà Nội tìm mẹ
-
Rùa biển dài 1,2m bị thương, dạt vào bờ biển Nam Định
-
Nam Định: Nghi án Công an huyện dựng hiện trường giả, đánh người, ép nhận tội ?
-
Xe khách Thanh Phong chạy trái tuyến, tùy tiện đón trả khách dọc đường
-
Chuối Ngự Nam Định – Món quà tiến Vua
-
Chưa thông qua Luật đặc khu, Quốc hội kêu gọi nhân dân bình tĩnh
-
Cận Tết, Nam Định bắt vụ vận chuyển 45 kg ma túy đá và 30 bánh heroin
-
Những cung đường chụp ảnh cưới tuyệt đẹp tại Nam Định
-
Nam Định: Nhiều quán Karaoke là tụ điểm sử dụng ma túy
-
Nam Định: Du khách lo lắng về camera lắp đặt ở bãi biển Quất Lâm
-
1400 trẻ em Quảng Bình được khám sàng lọc bệnh tim miễn phí