Nhà văn Chu Văn từng bảo rằng nghề làm phở phát tích từ thôn Rao Cù huyện Nam Trực của tỉnh Nam Định; hỏi các ông chủ tiệm phở ở Sài Gòn ở cả Vientian (Lào)… thì y như rằng cứ mười ông có chín ông gốc quê Nam Định!
Bây giờ thì khắp các nơi, Hà Nội, Hải Phòng… đâu đâu cũng nhan nhản những biển hàng “Phở gia truyền Nam Định”. Nhưng Nam Định có thật là quê hương của phở không thì lại là chuyện khác.

Dân nghiện phở ở Nam Định than phiền là phở Hà Nội không ra gì. Còn người Hà Nội lỡ có một lần ăn phở ở bến ôtô hay nhà ga Nam Định thì mang ấn tượng xấu mãi.
Ở Nam Định có hai hàng phở cùng có tên là Đán. Một Đán gầy, một Đán béo. Lần đầu tiên đến cái hàng phở nằm ở bên ngách chợ Rồng, tôi lấy làm ngờ cái danh tiếng của ông Đán gầy này.
Có độc hai cái bàn dành cho khách, vài cái ghế, một cái bếp lò chỉ như những cái bếp lò vẫn sử dụng cho một gia đình, cái xoong đặt trên bếp cũng vậy. Hai ông bà già dáng chừng như cán bộ công nhân về hưu mới mở ra cái việc phục vụ ăn uống này để thêm tiền chi tiêu, lúc rờ cái thớt, lúc mó con dao, trông thấy cũng đủ sốt ruột.
Khách khứa chả có ai, chỉ có tôi và một anh bạn, thế mà từ lúc chúng tôi ngồi yên vị đến lúc có được một bát phở đặt trước mặt cũng phải mất đến mười lăm phút.
Những lần khác đến ăn, dù có năm bảy người khách ông cũng vẫn chỉ làm với tốc độ ấy thôi. Có khách đến mới thái bánh.
Ông gỡ nhẹ tay từng tấm bánh một đặt xếp lên thớt, dao đưa cũng từng nhát một, nhát một, thái vừa đủ cho một bát hoặc đến hai bát là cùng. Xếp phở vào bát xong ông mới cầm đến miếng thịt treo trên móc.
Ông cho nó lên thớt, xoay mãi, ngắm mãi rồi mới hạ từng nhát dao. Thịt thái ra cũng chỉ vừa đủ cho từ một, hai bát. Những lát thịt mỏng, đúng thớ, đều tăm tắp lần lượt được xếp vào trong bát. Rồi rau thơm, rồi nước dùng, rồi đưa tới khách ăn.
Trong lòng bát men sứ trắng như lòng trắng trứng, những sợi phở trắng mềm như lụa, nước trong vắt, nếm thấy ngọt khắp khoang miệng, vài lát thịt nổi vân lên như thớ gỗ nằm hờ hững như một kẻ sĩ thời Đông Chu. Rau thơm thái nhỏ, vài cánh mùi xanh mướt mỏng manh, khách ăn cho thêm một hai lát ớt tươi đỏ thắm vào nữa…
Ăn phở phải ăn với chanh tươi, ớt tươi. Bên trong bát phở là một sự tập hợp hài hòa các màu nguyên, vị nguyên – bất cứ một thứ gì trong đó bị ngả màu là làm hỏng vẻ đẹp, cái ngon của bát phở.
- Điểm qua các quán cafe, trà sữa checkin tuyệt đẹp tại Nam Định
- Nam Định: Gặp “dị nhân” 35 năm không cắt móng tay tại Giao Thủy
- Kẹo Dồi Nam Định – Ngọt ngào hương vị tuổi thơ
- Ảnh cưới ngọt ngào của top 10 Hoa Hậu Việt Nam và hot boy Nam Định
- TocoToco Nam Định tưng bừng khai trương
- Nam Định: Bà mẹ trẻ mất việc, mất chồng chỉ vì… nặng gần 100kg
- Nam Định: Hơn 720 em nhỏ được khám sàng lọc bệnh tim bẩm sinh miễn phí

-
Nam Định: Công an Nam Định bắt kẻ tàng trữ ma túy, súng ngắn…
-
Nam Định: Xe máy va chạm với ô tô, một người tử vong
-
Điểm cầu Lê Hồng Phong-Nam Định rạo rực chờ đón CK Đường lên đỉnh Olympia
-
Nam Định – tỉnh 1,9 triệu dân – “kêu” thiếu hơn 200 bác sĩ vì không có nguồn để tuyển
-
Bão tiến sát đất liền, địa phương gấp rút ứng phó
-
Vụ đòi nợ 1.000 chỉ vàng, vợ chồng thương binh tiếp tục kêu cứu
-
Hội đền Độc Bộ – lễ hội mùa thu lớn nhất Châu thổ Bắc Bộ
-
Xôi cá rô, món ngon của đất Thành Nam
-
Cô gái Ý Yên, Nam Định bị bắt khi rao bán 138kg pháo ở cổng chợ
-
Nam Định: Chết “bất thường” sau khi đến làm việc ở UBND huyện
-
Chuẩn bị xét xử vụ tổ chức đánh bạc khủng: Ông Phan Văn Vĩnh và vết trượt chôn vùi một đời lừng danh
-
Nam Định chìm trong biển nước, hàng nghìn người dân được sơ tán
-
Viết đơn xin chết, vờ nhảy cầu Đò Quan tự tử để mọi người vào kênh YouTube
-
Nhà thờ gỗ không dùng đinh ở Nam Định
-
Mang súng tự chế đến nhà người yêu dằn mặt vì bị ngăn cấm tình cảm
